The Seven Kings of Land (p.2): Nữ Hoàng Faria và cô gái bí ẩn

  21/01/2016

Nữ hoàng Faria - một nữ hoàng trẻ tuổi. Cô là người rất được lòng dân chúng, được mọi người kính nể, là một bậc thầy trị quốc, an dân, và được biết đến như một người luôn cố gắng để cứu thế giới này. Cô rất khiêm tốn, chưa từng nghĩ mình là một vị anh hùng. Tất cả những việc cô làm chỉ với một mục đích duy nhất: bảo vệ tất cả những người mà cô quan tâm, yêu mến. Chúng ta tự hỏi, làm sao cô có thể trở nên một nữ hoàng xuất chúng như thế? Tất cả đều đến từ những cảm xúc mạnh mẽ, không thể phá vỡ vào thời niên thiếu của cô. Và, câu truyện của chúng ta bắt đầu từ đây.

Quay lại 10 năm về trước, lúc này, Faria vẫn chỉ là một cô bé chạc 15-16 tuổi. Cô xuất thân đã là một công chúa, trong một hoàng tộc, đang lãnh đạo xứ Gloria. Cô còn có một người anh trai, và một cô em gái. Người anh trai của cô, Lars, một thần đồng xuất chúng trong gia tộc không ai sánh bằng, trăm năm chỉ có một người. Một bậc thầy bẩm sinh với kiếm kĩ điêu luyện và phép thuật tinh thông. Mặc dù tài giỏi như thế, Lars là một người rất nhân từ, anh luôn muốn giúp đỡ mọi người nhiều nhất trong khả năng của mình. Dân chúng đều mong anh có thể sớm lên ngai vàng và lãnh đạo đất nước.  Faria rất tự hào mỗi khi nhắc đến người anh trai của mình.

Tuy nhiên, cô em gái của Faria, Charotlle, trái ngược hoàn toàn với người anh của mình. Ngay từ khi sinh ra, cô đã là một đứa trẻ yếu đuối. Các bác sĩ, y sĩ trên khắp mọi quốc gia cũng không thể làm bệnh tình của cô bé thuyên giảm. Truyền thuyết kể rằng, những giọt sương của cây Thế Giới có thể trị bách bệnh. Mọi người đều mong đó là sự thực, và đã làm đủ mọi cách để có được nó, nhưng có điều, không ai có thể bén mảng đến gần Yggrasil dưới sự bảo vệ của Pricia.

Cô công chúa tội nghiệp, không bao giờ bước nửa bước ra khỏi căn phòng của mình. Những người bạn duy nhất của cô là những chú chim ngoài cửa sổ vào mỗi sang ban mai, và những con sói trong sân vườn cung điện. Mặc dù cuộc sống của cô vô cùng cô độc, Charotlle luôn nở những nụ cười, đẹp hệt như những đoá hoa trong vườn.  Cô luôn vui vẻ, vì đối với cô, cô có thể yếu, nhưng anh chị của cô là những người tài giỏi nhất vương quốc, và vẫn đang “sống”.

Một ngày nọ, có một tin đồn truyền đến tai Lars. Có một người có thể cứu được công chúa, hiện đang sống ở thành phố bí ẩn, Vell-Savaria. Nhưng có điều phải băng qua ngọn núi lửa của Certo thì mới có thể đến được nơi đó. Lars ngay lập tức chuẩn bị mọi thứ cho cuộc hành trình mà không một chút do dự. Trước khi rời đi, Faria có đến tiễn anh:

“Faria, anh sẽ sớm quay về an toàn, trong thời gian anh đi, hãy chăm sóc cho Charotlle và người dân của chúng ta thay anh nhé.”

“Lars, anh biết em không thể gánh vác những chuyện quan trọng một mình được mà. Em không tin rằng có thứ gì đó ở phía sau ngọn núi lửa của Certo, và lũ người của Certo là một bọn hiếu chiến, chúng không để ai băng qua vùng đất của mình đâu. Anh cũng biết điều đó mà, sao anh cứ nhất quyết phải đi như thế.”

“Hãy hiểu cho anh, nếu anh không nắm lấy cơ hội này để cứu Charotlle, em gái của chúng ta, thì có lẽ anh sẽ hối hận suốt quãng đời còn lại. Và không ai có thể vượt qua ngọn núi lửa đó, trừ anh. Anh không thể tin tưởng người nào khác ngoài anh để mà làm việc này. Cũng như anh không thể tin tưởng giao quyền lãnh đạo đất nước cho ai khác, ngoài em. Bây giờ, em có thể không hiểu, nhưng một ngày nào đó, em cũng sẽ như anh.” Nói lời tự biệt xong, Lars phi ngựa đi, khuất xa dần, xa dần.

Faria chỉ có thể kiềm chế được đủ lâu cho đến khi anh cô đi hẳn. Cô đến bên một bờ suối và khóc vì lo sợ cho anh trai mình. Bỗng, một giọng nói vang lên, phát ra từ một cô gái bí ẩn:

“Tại sao cô lại khóc? ” 

“Anh tôi đi rồi. ”

Faria trả lời, dù cô không biết ai là người đang hỏi cô.

“Anh cô sẽ không về ư?”

Cô gái kì lạ tiếp tục hỏi.

“Có, nhưng… ”

“Vậy cô nghĩ bây giờ cô nên làm gì? ”

“Bảo vệ đất nước, cho đến khi anh ấy quay lại, nhưng là một nữ hoàng… tôi… ”

“Tôi nghĩ thật tuyệt vời nếu có một nơi nào để trở về. Tôi không có một nơi như vậy, và tôi hối hận vì đã không thể bảo vệ được “ngôi nhà” của mình. Tất cả những gì tôi có thể nói, đó là hãy tin tưởng, vào những người đã tin tưởng cô. ”

“Cô… Cô là ai ? ”

“Xin lỗi, bây giờ tôi phải đi, chúng ta sẽ còn gặp lại. Tôi biết cô có thể làm được. ”

Và cô gái bí ẩn biết mất, như cái cách mà cô ấy xuất hiện.

“Đây là một giấc mơ ư? ” Cô tự nhủ.

Ngày hôm sau, Faria được trao thanh gươm báu Excaliburn, được cắm sâu trong phiến đá từ một cái hồ huyền thoại nằm sâu trong rừng. Và cô lên ngai vàng, dẫn dắt đất nước.

Khi mới nhận được Excaliburn, lúc đó cô chỉ mới 14 tuổi.  Nhưng, sức mạnh của Excaliburn rất tương thích với cô. Và kể từ đó, cô bảo vệ đất nước mà chưa từng một lần thất bại. Với trái tim thuần khiết, trung thực, và kiên quyết, cô không đặt mình lên trên hết mọi người, đó là lý do cô được biết đến dưới danh hiệu: Sacred Queen

10 năm sau, Faria, hiện đang phải đối phó với đội quân của Melgis ở biên giới. Một ngày nọ, cô nhận được một tin báo vô cùng lạ thường của binh sĩ.

“Hmm… Ta hiểu rồi… Ngươi đã gặp cô gái đó, cám ơn ngươi, bây giờ hãy đi nghỉ ngơi đi. ”

Các báo cáo về sự xuất hiện của một cô gái bí ẩn đã trở nên thường xuyên hơn. Faria đã tập hợp tất cả chúng, và đây là lần thứ 4 có báo cáo về cô gái đó.

Lần thứ nhất: Một cô gái kì lạ bay trên trời.

Lần thứ hai: Báo cáo từ những binh sĩ bị tấn công bởi một con rồng, và đã được cứu bới một chiến binh trẻ tuổi.

Lần thứ ba: Báo cáo từ các thương binh đang trên đường trở về lâu đài, được cứu bởi một nữ tu trẻ, có phép thuật chữa lành.

Lần thứ tư: Và hôm nay, báo cáo từ một binh sĩ về một cô gái với một vật như là trong mơ, thứ có thể triệu gọi những binh sĩ nhỏ.

“Dường như cô ấy không phải là kẻ thù của chúng ta, để  ta nhớ lại đã, hình như thứ gì đó đã xảy ra với ta cách đây rất lâu, đó là… ”

“Thưa Nữ Hoàng, Melgis đang bắt đầu cuộc hành quân. ”

Trước khi Faria có thể kịp nhớ lại, thì có tin đến từ chiến trường gửi tới.

“Được rồi, đi thôi mọi người. ”

Melgis, tên bạo chúa của Certo. Nếu như trong Faria là một tâm hồn thánh thiện, thì hắn lại đầy rẫy những dã tâm, ác độc. Đất nước của hắn cũng không khác gì hơn, một chế độ độc tài, đầy sự hỗn loạn. Và Melgis lên ngôi cũng nhờ vào cách đó, giết vị vua tiền nhiệm.

Lúc này, tại chiến trường:

“Hmm, ngươi là kẻ mà mọi người gọi là the Sacred Queen à? Xin lỗi, nhưng từ bây giờ, đây sẽ là lãnh thổ của ta ”

“Ta có một lời hứa phải giữ, và những thứ mà ta phải bảo vệ. Ta sẽ không để bất cứ một kẻ xâm lược nào có thể đặt chân lên vương quốc của ta, dù chỉ là một bước. ”

Cả hai bên đối mặt nhìn nhau, không khí hết sức căng thẳng, gươm đã sẵn sàng tuốt ra khỏi vỏ

“Đó là… ”

“Có chuyện gì, Perceval? ”

Ngay khi vừa thấy ánh hào quang của thanh kiếm mà Melgis cầm trên tay, Perceval nhận ra ngay đó là một trong những thánh kiếm của các anh hùng cổ đại. ”

“Tôi cảm thấy một kẻ nào đó, cũng tự như chúng tôi, gã  ta sử dụng một thanh kiếm quỷ”

“Một trong những kị sĩ Bàn tròn ư?”

“Vâng, tôi nghĩ là vậy, xin hãy cẩn thận thưa Nữ Hoàng! ”

“Hmm,… Ta hiểu rồi. ”

Faria tiến lên phía trước và hét to gọi Melgis:

“Flame King of Certo, hãy giải quyết mọi chuyện bằng một cuộc đấu tay đôi để tránh một cuộc chiến kéo dài. ”

“Haha! ” Melgis cười phá lên.

“Được thôi, như ý ngươi muốn, ngươi sẽ là “thức ăn” cho thanh Demon Blade của ta.”

Quân đội hai bên đều dàn hàng ngồi xuống, chăm chú quan sát trận đấu giữa hai vị đế vương.

Lưỡi kiếm vung lên, trận đấu đã bắt đầu. Nhưng dù thế nào, trận chiến giữa hai người sở hữa Regalia khó có thể kết thúc nhanh được. Từ giữa trưa cho đến khi mặt trời xuống núi phía đằng tây, trời đã gần tối, cả hai đều có dấu hiệu chậm lại. Trong nháy mắt, Faria tung ra nhiều đường kiếm liện hoàn đâm về phía Melgis. Nhưng dù có trúng bao nhiêu đòn, dường như cũng chẳng hề hấn gì với Melgis.

“Chịu đòn cũng là một phần khả năng của thanh kiếm của ngươi? ” Faria mệt nhọc hỏi.

“Không phải sức mạnh của thanh kiếm, mà là của ta! Đủ rồi, tất cả chấm dứt ở đây, ngươi làm ta chán rồi. ”

Melgis nắm chặt thanh Demon Blade, dồn hết sức mạnh vào lưỡi kiếm.

“God’s Art. ‘Unleash the Demon Blade’, đi chết đi.

“Sức mạnh này… thứ như thế chỉ có thể dung được một lần. Nếu ta không né được… ”

“Lancelot, lại đây. ”

Từ trong trại của Melgis, một kị sĩ nhảy ra. Kẻ được bao trùm trong ngọn lửa, với tia chớp của sự điên rồ trong đôi mắt hắn, Lancelot, một trong những kị sĩ Bàn Tròn.

“Nữ Hoàng! Cẩn thận! ”

Perceval nhảy vào che chắn cho vị nữ hoàng, nhưng Lancelot ngay lập tức bắn những tia lửa từ thanh kiếm của hắn, bắn ngục Perceval và chặn đường thoát thân của Faria. Mọi thứ đã chuẩn bị xong, Melgis liền lập tức ra đòn. Thanh Laevateinn vung xuống nhanh như điện xẹt. Đòn tấn công mạnh nhất của Melgis, mang theo tất cả thù hận của hắn, bùng nổ thành một ngọn lửa, bao trùm khắp cả khu vực. Quân đội của cả hai bên sững sờ, đứng chôn chân một chỗ, hai bên đều chăm chú quan sát, tự hỏi không biết trận chiến đã kết thúc chưa. Bên ngoài vòng tròn lửa, họ thấy bóng dáng Melgis đang đứng đó, nhưng có vẻ hắn không được vui.

“Meglis, ngài đã giết được cô ta, nhưng sao ngài có vẻ thất vọng vậy?”

“Không hề có phản ứng gì cả. Ta đã giết vô số mạng người, và ta luôn cảm thấy gì đó. Nhưng lần này thì không, nó cứ như là vừa cắt qua một cơn gió. ”

“Điều đó là ý gì? ”

Khi ngọn lửa đã tắt hoàn toàn, Faria vẫn đứng đó, ngay giữa trung tâm, và không một vết thương nào cả, dù chỉ là một vết bỏng nhỏ. Cơn gió đang nhảy múa xung quanh cô, một phép thuật chữa lành mạnh mẽ đang bao phủ cô, và bên cạnh là một cô gái bí ẩn.

“Tên nào đây? Hmm, nó cũng không quan trọng.” Melgis tự hỏi., Rồi bỗng hét lên:

“Faria, ta công nhận khả năng của ngươi, ta vẫn có thể giết ngươi cho dù không còn God Art. ”

Nhưng nói gì thì nói, hắn đã thua. Melgis đã tung ra God Art mà Faria vẫn chẳng hề hấn gì.

“Tôi chỉ muốn giết hết những hiệp sĩ khác, còn lại thì tôi không quan tâm. ” Lancelot không hề có tí hứng thú gì với vị cứu tinh của Faria, cũng như cô ấy.

“Tôi nghĩ chúng ta nên trở về đợi thời cơ khác ,ngài đã thua. ”

“Được thôi.” Hắn bực dọc nghe theo lời khuyên của Lancelot

Thế là Melgis và đội quân của hắn phải hành quân trở về.

“Cô đã cứu tôi, cám ơn cô rất nhiều. ”

“Cô đã trưởng thành rồi, và là một nữ hoàng vĩ đại. ”

Giọng nói đó có chút gì rất thân quen với Faria. Khi cô nhìn kĩ hơn, lập tức vị nữ hoàng nhận ra đó chính là cô gái bí ẩn năm nào.

“Tôi không nghĩ là … nhưng đó là cô phải không? Lúc đó, bên bờ hồ ? ”

“Thứ gì đó sắp đến. Cách đây khá lâu rồi, tôi đã đến thế giới này một cách tình cờ, Tôi tự hỏi … đây có phải là định mệnh không, khi tôi lại ở đây một lần nữa. ”

“Điều đó không quan trọng, cô chẳng hề thay đổi gì cả. Có nhiều điều tôi cần phải biết, nhưng bạn có nghĩ bạn sẽ trả lời câu hỏi của tôi ngày đó không? Tôi là Faria, nữ hoàng của Gloria, còn cô tên là gì? ”

Sau 10 năm, cuối cùng, cô gái bí ẩn cũng đã lên tiếng trả lời:

“Tôi là Alice, rất vui được gặp cô. ”

Bình luận